VỀ NGUỒN!
Hãy đăng ký làm thành viên để tự khẳng định mình.

Kỷ Niệm.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Kỷ Niệm.

Bài gửi  Admin on Thu Nov 19, 2009 6:37 am

Kỷ Niệm.


Tác giả: Hoàng Dung - Lớp 9, năm học 2009 - 2010.


Tôi sắp phải rời xa thầy cô, xa bạn bè, xa mái trường thân yêu đã gắn bó với tôi gần chín năm trời. Năm nay, tôi là học sinh lớp chín, cũng là năm cuối cấp, là năm phải chia lìa, là năm đầy nước mắt để lại đầy lưu luyến cùng những kỉ niệm khó quên. Trong suốt gần chín năm đó, năm nay đã là năm thứ chín rồi, bất chợt để lại trong tôi một kỉ niệm khó quên về người thầy. Một người thầy, thầy chủ nhiệm của tôi đã dạy cho tôi bài học đáng quý vô cùng.. Các bạn hãy thử nghĩ xem baì học này là vui hay buồn? Đối với tôi đây là một kỉ niệm, một bài học có cả niềm vui và những buồn đau, những ân hận.
Thầy tôi là một người từng trải trong cuộc sống. Thầy đã trải qua bao nhiêu gian lao khó nhọc mới có được những thành công như ngày hôm nay. Thầy có rất nhiều kinh nghiệm, cũng có rất nhiều kỉ niệm và bây giờ thầy để lại trong tôi, chính con người tôi một kỉ niệm, một bài học đáng quý.
Hôm ấy là những ngày đầu năm của năm học này. Thầy cho chúng tôi tự lựa chọn chỗ ngồi thích hợp. Tổ tôi là tổ đôc nhất, toàn là con gái. Chúng tôi làm việc rất ăn ý về tất cả mọi mặt. Tôi rất vui và các bạn trong tổ tôi cũng rất vui vì chúng tôi được ở cùng một tổ và cùng nhau học tập. Mấy tuần sau đã có sự thay đôi đối với tổ tôi nhưng không, có lẽ là với chính tôi. Một bạn nam ở tổ khác phát biểu ý kiến với thầy, tổ của bọn tôi người giỏi nhiều hơn so với các tổ khác, bạn ấy muốn đổi tôi qua tổ của bạn ấy. Lúc đó tôi rất buồn và các bạn trong tổ cũng buồn, không phải vì vấn đề chỗ ngồi, mà là do chúng tôi sẽ không còn được làm việc, cùng học, cùng chơi, cùng vui cười nữa. Tôi thật sự chẳng muốn sang chỗ đó một tí naò hết, nhưng ý thầy đã quyết thì tôi chỉ biết theo lệnh mà làm.
Và cũng vì chính chuyện ấy, mà mỗi lần cứ đến tiết thầy thì tôi chẳng còn thiết tha xây dựng bài, người tôi như xác không hồn. Lúc ấy thầy rất quan tân đến tôi, hiểu mọi suy nghĩ của tôi, hiểu được rằng tâm lí của một đứa trẻ nửa lớn nửa bé, nhưng vì cái tính ngang bướng, ương ngạnh của tôi, tôi chẳng còn quan tâm đến mọi việc diễn ra xung quanh, bỏ ngoài tai những lời thầy hỏi, lời thầy quan tâm, hay có trả lời thì chỉ bằng những lời cụt ngủn, thiếu lễ phép, chẳng đầu chẳng đuôi. Bỗng có một ngày thầy nói với tôi rằng thầy sẽ giận tôi và không nói chuyện với tôi nữa. Trong ý nghĩ thơ dại của tôi, tôi nghĩ thầy chỉ hù dọa, đùa với tôi, chứ đâu hiểu rằng những hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ ấy đã làm thầy giận.
Từ hôm đó thầy xem tôi như người vô hình ,khi phát biểu xây dựng bài thầy chẳng hề để ý đến cánh tay dơ lên của tôi mong được phát biểu ý kiến như cây mong mưa rào đến. Tôi rất buồn và hối hận, chẳng biết làm gì nữa. Rồi những lúc, ngồi nói chuyện với các bạn, các bạn tôi cũng cho rằng tôi là người có lỗi trong chuyện này. Cũng vì những lời góp ý đó của các bạn khiến tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi trằn trọc thao thức và miên man suy nghĩ, dẫu biết rằng thầy sẽ chẳng chấp nhất với một đưa con gái mới lớn, những suy nghĩ còn quá non nớt, nông dại như tôi. Tôi cũng đã hiểu được cái cảm giác bị người ta phớt lờ, và học được bài học "Hãy chấp nhận sự hi sinh nhỏ bé của cá nhân mình cho việc chung của lớp".
Thầy ơi! Nếu thầy có đọc được những lời này xuất phát từ lòng chân thành của con xin hãy thứ tha cho con, cho con xin lỗi, cho con xin lỗi vì phút nông dại của mình. Nếu cho thời gian quay trở lại con sẽ không xử sự như thế, con sẽ không ương ngạnh như thế. Bây giờ con sẽ cố gắng học tập tốt để trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Hy vọng những hoa điểm mười sẽ thay lời xin lỗi và tạ ơn.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 39
Join date : 22/04/2009

Xem lý lịch thành viên http://venguon1.friendhood.net

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết